Tế Công đời nhà Tống có làm bài thơ về sự vô thường:

Tiếc thay người đời chẳng biết không

Mê hoa đắm rượu tỏ anh hung

Nhọc nhằn rốt cuộc về chầu Tổ

Số hết đến kỳ rũ tay không

Khéo léo nào hơn mèo bắt chuột

Thời gian thấm thoắt tựa tên bay

Thảng như lực kiệt tinh thần hết

Thây chết đành vùi chốn huyệt sâu

Suy đi nghĩ lại tỏ tường

Nam kha giấc mộng cũng dường ấy thôi

Trăm năm cuộc thế xoay vần

Lên voi xuống ngựa cũng nhọc nhằn thôi

Tỉnh ra nào có ai đâu

Vui buồn cảnh mộng chỉ là rỗng không

Bài viết liên quan

SAO GỌI LÀ XẢ ? Hòa Thượng, Thiền Sư Thích Thanh Từ.

SAO GỌI LÀ XẢ ? Hòa Thượng, Thiền Sư Thích Thanh Từ. 🍁 Hỏi: Sao...

LỤC HÒA – Tám Cuốn Sách Quý – Hòa Thượng Thích Thiện Hoa .

Lục hòa là sáu phương pháp cư xử với nhau cho hòa hợp từ vật...

Bình An với Tiền

Trong thế gian này, mọi sự đều có sự thật của riêng nó. Ngay cả...

VÔ NIỆM

Vô Niệm _________   1. Vô niệm là gì? Trong Thiền, “vô niệm” không có...

“QUAY ĐẦU LẠI LÀ BỜ” – HT Thích Thanh Từ giảng giải.

PHÁP TRẦN. ( Sư Ông Trúc Lâm Tôn Sư ) Trong nhà thiền thường nói,...

Những cánh hoa đàm

HỎI: NGÀI MỤC KIỀN LIÊN LÀ VỊ A – LA – HÁN RẤT GẦN GŨI...

Để lại một bình luận