Tế Công đời nhà Tống có làm bài thơ về sự vô thường:

Tiếc thay người đời chẳng biết không

Mê hoa đắm rượu tỏ anh hung

Nhọc nhằn rốt cuộc về chầu Tổ

Số hết đến kỳ rũ tay không

Khéo léo nào hơn mèo bắt chuột

Thời gian thấm thoắt tựa tên bay

Thảng như lực kiệt tinh thần hết

Thây chết đành vùi chốn huyệt sâu

Suy đi nghĩ lại tỏ tường

Nam kha giấc mộng cũng dường ấy thôi

Trăm năm cuộc thế xoay vần

Lên voi xuống ngựa cũng nhọc nhằn thôi

Tỉnh ra nào có ai đâu

Vui buồn cảnh mộng chỉ là rỗng không

Bài viết liên quan

Kinh Tám điều Giác Ngộ của các Bậc Đại Nhân

Là đệ tử Bụt Thường phải hết lòng Ngày đêm tụng niệm Bát Đại Nhân...

Thiền Sư Việt Nam – Thiền sư Huyền Quang (1254 – 1334) (Tổ thứ ba phái Trúc Lâm)

Sư tên Lý Đạo Tái, sanh năm Giáp Dần (1254) ở làng Vạn Tải thuộc...

LƯỢC SỬ TỔ SƯ PHÁP LOA

TỔ THỨ HAI THIỀN PHÁI TRÚC LÂM YÊN TỬ- VIỆT NAM Thiền sư Pháp Loa,...

VỊ TỔ SƯ THIỀN TÔNG ĐỜI THỨ BA MƯƠI BA TỔ HUỆ NĂNG

33. Tổ Huệ Năng, sanh năm 638 dương lịch, tịch 713, thọ 75 tuổi. Người ở...

Giới Thiệu Thiền Tông Việt Nam

Nói đến Thiền tông Việt Nam cuối thế kỷ 20 là nói đường hướng tu...

Bồ Đề Đạt Ma – Sơ tổ thiền tông Trung Hoa

Bồ-đề-đạt-ma (zh. 菩提達磨, sa. bodhidharma, ja. bodai daruma), dịch nghĩa là Đạo Pháp (zh. 道法),...

Để lại một bình luận