Tế Công đời nhà Tống có làm bài thơ về sự vô thường:
Tiếc thay người đời chẳng biết không
Mê hoa đắm rượu tỏ anh hung
Nhọc nhằn rốt cuộc về chầu Tổ
Số hết đến kỳ rũ tay không
Khéo léo nào hơn mèo bắt chuột
Thời gian thấm thoắt tựa tên bay
Thảng như lực kiệt tinh thần hết
Thây chết đành vùi chốn huyệt sâu
Suy đi nghĩ lại tỏ tường
Nam kha giấc mộng cũng dường ấy thôi
Trăm năm cuộc thế xoay vần
Lên voi xuống ngựa cũng nhọc nhằn thôi
Tỉnh ra nào có ai đâu
Vui buồn cảnh mộng chỉ là rỗng không
Bài viết liên quan
TƯ TƯỞNG BÁT NHÃ TRONG THIỀN HỌC CỦA THIỀN SƯ PHÁP LOA
Dẫn nhập Tư tưởng Bát Nhã là cốt tủy của văn hóa Phật giáo. Tư...
Th3
Hương người đức hạnh ngược gió bay khắp mười phương
Trong Kinh Pháp Cú số 54, Đức Phật đã dạy: Người Phật tử giữ đúng...
Th3
Tâm thái Thiền
Khi nói đến thiền ta thường liên tưởng đến vị Phật ngồi thiền tĩnh lặng...
Th3
Mười Bức Tranh Chăn Trâu Trong Thiền Tông – HT Thích Thanh Từ Giảng giải
TRANH SỐ 1: “TÌM TRÂU” Lời dẫn: Thiền Sư Quách Am. Dịch&Giảng: Hoà Thượng –...
Th2
Sơ Tổ Trúc Lâm – Trần Nhân Tông (1258 – 1308)
Ngài tên húy là Khâm, con trưởng vua Trần Thánh Tông và Nguyên Thánh hoàng...
Th1
THẤT TÌNH LỤC DỤC KHIẾN CON NGƯỜI TA PHẢI SA ĐỌA 6 NẺO LUÂN HỒI…!!!
1.Thất tình: Bảy thứ tình cảm mà mỗi chúng ta đều có như: Vui mừng,...
Th1