Hơn 3km đi bộ, trong không gian núi rừng, ánh điện nhập nhằng mờ ảo, ánh sáng lập lòe của đom đóm, thanh âm từ những loài côn trùng, mùi cỏ cây ngai ngái… !
Cả 1 đoàn người, gần 80 con người, bước những bước chân an lạc, đi để trở về… !
Đặt chân lên đường có cả những viên sỏi nho nhỏ, cảm nhận từng tế bào chạm vào đất mẹ… !
Lần đầu tiên đi bằng đôi chân trần mà đi xa như vậy !
Cảm rõ cái đau khi dẫm vào sỏi, cảm nhận được sự mát lạnh của đường sau cơn mưa… !
Bước đi, an nhiên, và thở…
Buông xuống, cái tôi, cái hay , cái dở…
Buông xuống, địa vị, kiến thức, tài năng…

Cứ bước đi, và thấy 1 niềm an nhiên đến nhẹ nhàng…. ❤

Bài viết liên quan

LÀM SAO ĐỂ NGỪNG LO LẮNG (Sư ông Làng Mai)

Hỏi: Con lo lắng nhiều quá đến nỗi chẳng làm được việc gì. Làm thế...

Khôn cũng chết, dại cũng chết

Khôn cũng chết, dại cũng chết. Trong dân gian, ông bà thường dạy: “Khôn cũng...

Bình lặng mà sống

Nhìn cuộc đời, đôi khi chúng ta thấy bất công. Bởi vì việc dễ mà...

ĐƯỜNG NÀO MỚI LÀ ĐƯỜNG TỐT?

Trên thị trường, đường có hàng chục loại: đường mía, đường nâu, đường cát vàng,...

Sống Một Đời Xứng Đáng – Chia sẻ từ một bác sĩ 102 tuổi

Khi một người đã sống hơn 102 năm kể cho bạn nghe về cuộc đời,...

PHƯƠNG PHÁP CHỮA BỆNH ÍT TỐN KÉM – NỀN Y KHOA GIÁO DỤC (6T)

“Đã rất nhiều năm, bước chân tôi dường như đã phủ đầy mảnh đất hình...

Để lại một bình luận