Anh nếu biết, cuộc đời là thế ấy,

Còn gì đâu vướng bận ở lòng anh.

Ai cười vui năm trước,

Ai khổ đau tháng này,

Ai tiền rừng bạc bể,

Ai bát cơm khó đầy,

Ai vinh quang tột đỉnh,

Ai tủi nhục cùng đồ?

Dòng đời cứ trôi, trôi qua mãi,

Năm tháng mang đi, đi kiếp người.

Đâu tá những ai, ai cố giữ,

Còn chăng chỉ thấy một nấm mồ!

Hồ thu nước trong vắt,

Vầng trăng hiện sáng ngời.

Trẻ thơ đua nhau vớt,

Vớt mấy vẫn tay không.

Thôi đừng ngây thơ nữa,

Ngửa mặt nhìn trời trong.

Ô kìa! Vằng vặc trăng đêm vắng,

Đã hết, khổ công nhọc vớt mò.

Nay được thấy trăng, trăng rạng rỡ,

Còn đâu run rẩy lặn tìm trăng!

Anh nếu biết, cuộc đời là thế ấy,

Còn gì đâu vướng bận ở lòng anh!

Bài viết liên quan

GÓC KỂ CHUYỆN: Huệ Khả cầu pháp Đạt Ma Sư Tổ

Tác giả: Thích Thanh Từ Hôm ấy, nhằm tiết mùa đông (mùng 9 tháng chạp),...

Am Ngọa Vân

Tuyệt tác của thiên nhiên còn nguyên sơ Ngọa Vân tự nghĩa là “chùa nằm...

SỰ TÍCH ĐỨC PHẬT DI LẶC

“Bụng to, má lúng đồng tiền Vây quanh sáu trẻ ngửa nghiêng reo hò” Nói...

Hình ảnh Bồ tát Quán Thế Âm trong Kinh Pháp Hoa

Theo thời gian, vị trí của người nữ được nâng lên hơn nữa bởi tư...

VÌ SAO NÊN HỒI HƯỚNG CÔNG ĐỨC

Dùng công đức niệm Phật, trì giới, tu phước rồi hồi hướng cho người khác...

Âm Đức Của Người Mẹ Là Cội Nguồn Trí Tuệ Của Đứa Trẻ

Người đời thường cho rằng, để con cái học giỏi, thành đạt thì phải cho...

Để lại một bình luận