Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy
Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ
Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn ngay tự trong tâm
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận ra ta
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy
Không chỉ dành cho một riêng ai!
(Tự Sự – Lưu Quang Vũ)
Tự Sự – Lưu Quang Vũ

Bài viết liên quan

GÓC KỂ CHUYỆN: Huệ Khả cầu pháp Đạt Ma Sư Tổ

Tác giả: Thích Thanh Từ Hôm ấy, nhằm tiết mùa đông (mùng 9 tháng chạp),...

Am Ngọa Vân

Tuyệt tác của thiên nhiên còn nguyên sơ Ngọa Vân tự nghĩa là “chùa nằm...

SỰ TÍCH ĐỨC PHẬT DI LẶC

“Bụng to, má lúng đồng tiền Vây quanh sáu trẻ ngửa nghiêng reo hò” Nói...

Hình ảnh Bồ tát Quán Thế Âm trong Kinh Pháp Hoa

Theo thời gian, vị trí của người nữ được nâng lên hơn nữa bởi tư...

VÌ SAO NÊN HỒI HƯỚNG CÔNG ĐỨC

Dùng công đức niệm Phật, trì giới, tu phước rồi hồi hướng cho người khác...

Âm Đức Của Người Mẹ Là Cội Nguồn Trí Tuệ Của Đứa Trẻ

Người đời thường cho rằng, để con cái học giỏi, thành đạt thì phải cho...

Để lại một bình luận